TÔI VÀ HÀNH TRÌNH BẮT ĐẦU LẠI

Một ngọn núi có thể được chinh phục bằng đôi chân, nhưng hành trình vượt qua chính mình lại cần nhiều hơn thế. 

Ngày 22/08/2026, chương trình Hành trình kết nối cùng thiên nhiên khu vực Hồ Chí Minh do Tâm lý NHC tổ chức tại núi Dinh (Vũng Tàu) với chủ đề “Tôi và hành trình bắt đầu lại” đã chính thức khép lại, để lại nhiều cảm xúc và những câu chuyện đáng nhớ trong mỗi người tham gia.

105 khách hàng, 105 câu chuyện và 105 điểm xuất phát khác nhau đã cùng gặp nhau trên một cung đường. Có em bé mới 4 tuổi vẫn tự mình bước đi trong suốt hành trình mà không cần ba mẹ ẵm bồng. Có những cô, bác ngoài 60 tuổi vẫn nhiệt tình vượt qua từng thử thách. Có những người trẻ lần đầu gặp nhau nhưng chỉ sau một hành trình đã có thể cùng cười, cùng chơi, cùng động viên và trở thành những người đồng đội.

Mỗi người đến đây với một lý do riêng. Có người muốn tìm về với thiên nhiên, có người muốn thử thách bản thân, có người đi cùng gia đình, cũng có người đơn giản chỉ muốn cho mình một ngày được bước ra khỏi những điều quen thuộc. Nhưng rồi, khi hành trình thực sự bắt đầu, tất cả cùng nhận ra rằng chuyến đi này còn mang đến nhiều hơn những gì họ từng nghĩ.

Chinh phục đỉnh núi Dinh cùng đồng đội – Khi bước chân đầu tiên cũng là bước ra khỏi vùng an toàn

Hành trình bắt đầu bằng những bước chân trên cung đường núi Dinh.

Ban đầu, mỗi người mang theo một tâm thế khác nhau. Có sự hào hứng, có tò mò, cũng có cả những băn khoăn về việc liệu mình có thể đi được bao xa. Cung đường càng lên cao, đôi chân càng thấm mệt, những đoạn dốc và địa hình không bằng phẳng bắt đầu trở thành thử thách thực sự.

Nhưng cũng chính từ những lúc mệt mỏi ấy, sự đồng hành bắt đầu xuất hiện, người đi trước chậm lại để chờ người phía sau. Một thành viên mệt sẽ nhận được lời động viên từ cả đội. Có người đưa tay ra giúp đồng đội vượt qua một đoạn khó. Có người chỉ đơn giản nói: “Cố lên, sắp tới rồi!”

Những điều tưởng như rất nhỏ ấy lại khiến hành trình trở nên khác biệt. Bởi khi không còn chỉ quan tâm đến việc mình có thể đi nhanh đến đâu, mọi người bắt đầu quan tâm đến việc làm thế nào để cả đội cùng đi đến đích.

Có đội khi đúc kết trải nghiệm của mình đã chia sẻ: “Có đi thì có đến, dù chậm nhưng mà chắc.”

Và quả thật, từng bước chân chậm rãi nhưng kiên trì đã đưa mọi người đến đích. Niềm vui khi chinh phục được đỉnh núi vì thế không chỉ là niềm vui của riêng mỗi cá nhân, mà còn là cảm giác tự hào khi biết rằng mình đã cùng đồng đội vượt qua một thử thách tưởng chừng không dễ dàng.

Từ những bước chân đầu tiên ấy, khoảng cách giữa những người xa lạ cũng dần được thu hẹp. Và khi đã cùng nhau đi qua một chặng đường, mọi người bắt đầu có thêm cơ hội để hiểu nhau nhiều hơn.

Khi những người xa lạ bắt đầu mở lòng

Sau hành trình leo núi, những người đồng đội tiếp tục ngồi lại cùng nhau trong hoạt động sinh hoạt nhóm. Nếu trên cung đường núi, sự gắn kết được tạo nên từ những bước chân và sự hỗ trợ, thì ở đây, sự kết nối lại được hình thành từ những câu chuyện.

Mỗi người mang đến một độ tuổi, một tính cách và một trải nghiệm sống khác nhau. Có người dễ dàng bắt chuyện, nhưng cũng có người vốn khá khép kín và cần nhiều thời gian để làm quen. Thế nhưng, khi cùng ngồi trong một vòng tròn, cùng lắng nghe và chia sẻ, những khoảng cách ấy dần biến mất.

Một cô bé chia sẻ: “Em từng nghĩ mình là người hướng nội và không thích kết nối đã có một trải nghiệm đặc biệt. Khi đồng hành cùng những người khác nhau về tuổi tác, tính cách, em nhận ra rằng bên trong mình vẫn có một nhu cầu rất tự nhiên: được kết nối và thuộc về một tập thể.”

Thiên nhiên giúp con người chậm lại, còn sự đồng hành giúp mỗi người có cơ hội nhìn thấy bản thân ở một góc độ khác.

Và cũng từ những câu chuyện được chia sẻ, mọi người nhận ra rằng mỗi người đều đang mang theo một hành trình riêng. Có những điều tưởng như chỉ mình mình đang trải qua, nhưng khi mở lòng, ta lại nhận ra mình không hề đơn độc.

Sự kết nối ấy tiếp tục được đưa vào những thử thách tiếp theo, nơi mỗi người không chỉ cần hiểu bản thân mà còn phải học cách phối hợp với những người bên cạnh.

Khi một người không thể đi thay cả tập thể

Nếu hành trình leo núi thử thách sức bền thì “Con đường vinh quang” lại mang đến một thử thách khác: khả năng phối hợp, lắng nghe và cùng nhau tìm ra cách vượt qua khó khăn. Những tiếng gọi nhau, những cuộc bàn bạc nhanh chóng, những lần thử rồi làm lại khiến không khí trở nên sôi nổi. Mỗi người đều có một vai trò riêng, và để hoàn thành nhiệm vụ, không ai có thể đứng ngoài.

Có lúc cả đội không thống nhất được ý kiến. Có lúc một cách làm tưởng như đúng lại không mang đến kết quả. Khi ấy, mọi người phải dừng lại, lắng nghe nhau và cùng tìm một hướng đi mới.

Qua từng thử thách, một điều trở nên rõ ràng hơn: một tập thể không cần tất cả mọi người giống nhau. Điều quan trọng là mỗi người biết phát huy điểm mạnh của mình và sẵn sàng hỗ trợ những người bên cạnh.

Nếu trên cung đường núi, mọi người học cách chờ nhau để cùng về đích, thì qua “Con đường vinh quang”, họ tiếp tục học cách cùng suy nghĩ, cùng hành động và cùng chịu trách nhiệm về kết quả của cả đội.

Và chính những trải nghiệm ấy đã tạo nên một cảm giác gắn kết sâu hơn – cảm giác rằng những người đồng hành bên cạnh mình không còn đơn thuần là những người cùng tham gia một chương trình.

Khi sự đồng hành trở thành cảm giác thuộc về

Từ những người xa lạ, qua từng bước chân và từng thử thách, các thành viên dần trở nên gần gũi hơn. Và cũng từ đó, game “Chúng ta là một gia đình” trở thành một khoảng thời gian để mọi người cảm nhận rõ hơn về sự gắn kết ấy.

Không khí của trò chơi được lấp đầy bởi tiếng cười, những lời cổ vũ và sự phối hợp giữa các thành viên. Những người ban đầu còn ngại ngùng dần chủ động tương tác. Những cái tên xa lạ trở nên quen thuộc. Những người chỉ mới gặp nhau vài giờ trước đã có thể thoải mái cùng chơi, cùng hỗ trợ nhau.

Có lẽ, cảm giác “gia đình” đôi khi không cần được tạo nên bởi những điều quá lớn lao. Nó có thể bắt đầu từ việc có người chờ mình khi mình đi chậm, có người động viên khi mình mệt và có người cùng mình vui khi hoàn thành một thử thách.

Với những gia đình tham gia chương trình, sự gắn kết ấy còn mang một ý nghĩa đặc biệt hơn.

Một phụ huynh xúc động chia sẻ: “Chuyến đi này rất đặc biệt với mình, nó không chỉ kết nối mình với thiên nhiên mà còn giúp mình kết nối với con gái của mình.”

Giữa những bộn bề của cuộc sống thường ngày, đôi khi cha mẹ và con cái ở cạnh nhau nhưng lại thiếu những khoảng thời gian thực sự cùng nhau trải nghiệm. Một ngày cùng leo núi, cùng chơi và cùng vượt qua thử thách vì thế trở thành cơ hội để họ nhìn thấy nhau ở một vai trò khác – không chỉ là cha mẹ và con cái, mà còn là những người đồng hành.

Nhưng sau tất cả những tiếng cười và sự sôi nổi, hành trình cũng cần một khoảng lặng. Một khoảng lặng để mỗi người nhìn lại những gì mình vừa trải qua và tự hỏi: Sau tất cả, tôi đã nhận ra điều gì về chính mình?

Nhìn lại hành trình leo núi cũng là nhìn lại chính mình

Hoạt động nhìn lại mở ra khoảng thời gian lắng lại sau một ngày nhiều trải nghiệm.

Không còn những tiếng hò reo hay những thử thách cần phải hoàn thành, mọi người bắt đầu nhìn lại từng chặng đường đã đi qua: từ những bước chân đầu tiên, những lúc mệt mỏi, những bàn tay đã đưa ra giúp đỡ, những người đã chờ mình phía sau cho đến khoảnh khắc cả đội cùng về đích.

Khi nhìn lại, mỗi người có thể nhận ra rằng điều mình vượt qua không chỉ là một cung đường núi.

Đó có thể là sự ngại ngùng khi lần đầu làm quen với người khác. Là nỗi sợ mình không đủ sức để đi tiếp. Là thói quen luôn muốn tự mình giải quyết mọi việc. Hay đơn giản là giới hạn mà trước đây mình từng nghĩ rằng bản thân không thể vượt qua.

Một bạn trẻ chia sẻ: “Khi mà đăng ký tham gia chuyến đi này em cứ nghĩ đây là chuyến đi nhàm chán nhưng mà không, chuyến đi giúp em có thể tận hưởng từng khoảnh khắc đẹp đẽ và sẽ được in vào trong ký ức của em.”

Một hành trình bắt đầu bằng sự tò mò, cuối cùng lại trở thành một ký ức đẹp. Nhưng với một người tham gia khác, hành trình ấy còn mở ra một niềm tin lớn hơn.

Một cô chia sẻ: “Ngày hôm nay tôi tới đây vì con gái nhưng xuyên suốt hành trình vượt qua nhiều khó khăn, được gặp những người đồng đội trẻ, tôi tự tin tôi sẽ thực hiện được những điều tôi hằng mơ ước.”

Có lẽ, đây chính là khoảnh khắc ý nghĩa nhất của “hành trình bắt đầu lại”. Bởi bắt đầu lại không nhất thiết phải là một quyết định thật lớn. Đôi khi, nó chỉ bắt đầu từ một khoảnh khắc chúng ta nhận ra rằng mình vẫn còn khả năng bước tiếp, vẫn còn những điều muốn thực hiện và vẫn có thể tin vào chính mình.

Bắt đầu lại – Khi mỗi bước chân đều dẫn lối về phía trước

Hành trình tại núi Dinh đã khép lại, nhưng những điều mỗi người nhận được có lẽ vẫn còn tiếp tục theo họ trở về với cuộc sống thường ngày.

Từ một bước chân trên núi, mọi người học cách kiên trì. Từ một bàn tay đưa ra, học cách đồng hành. Từ một trò chơi, học cách lắng nghe và phối hợp. Từ những câu chuyện được chia sẻ, học cách mở lòng. Và từ khoảng lặng của ARR, mỗi người có cơ hội nhìn lại chính mình.

105 người tham gia mang về 105 câu chuyện khác nhau. Nhưng tất cả cùng có một ký ức chung: đã từng cùng nhau bước đi, cùng nhau vượt qua, cùng nhau cười và cùng nhau bắt đầu lại. Bởi đôi khi, điều quý giá nhất sau một hành trình không nằm ở việc chúng ta đã chinh phục được một ngọn núi cao bao nhiêu, mà nằm ở việc chúng ta đã khám phá được điều gì bên trong chính mình sau những bước chân ấy.

Và có lẽ, “bắt đầu lại” cũng không ở đâu xa, đó có thể là bước thêm một bước khi đang mệt, là mở lòng thêm một chút sau những tổn thương, là cho bản thân cơ hội thử lại một điều từng bỏ cuộc, là dám nghĩ về một ước mơ tưởng như đã cất đi từ rất lâu.

Bởi chỉ cần chúng ta còn muốn bước tiếp, phía trước luôn có một hành trình mới để bắt đầu.

Có thể bạn quan tâm:

 [New] VỀ RỪNG: Tìm lại cảm hứng – Sống đời thảnh thơi

[Xem nhiều nhất] Gieo những hạt yêu thương cùng Tâm lý NHC – Chi nhánh Hoàng Hoa Thám

[Hot] [HTKNCTN HN] Tổng kết hành trình “Về với rừng xanh – Gieo mầm an nhiên”

vote

Trở thành người đầu tiên bình luận cho bài viết này!

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *